Business


Bài viết được quan tâm

Nổi Bật

Truyện ngắn

Tin tức

Tin tức khác

Showing posts with label Truyện ngắn. Show all posts
Showing posts with label Truyện ngắn. Show all posts

Thursday, December 17, 2015

Câu chuyện giáng sinh buồn nhất

Vào nhiều năm trước đây. Ở một thành phố xa hoa, có một cô gái đã lầm lỡ sau những tháng ngày kiếm sống vất vả cô đã có thai với một người đàn ông và bị chối bỏ. Vào một đêm giáng sinh cô lang thang kiếm tìm người thân giúp đỡ, có lẽ chỉ vài hôm nữa đứa con tội nghiệp của cô sẽ chào đời. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên . Cô hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Cô bò người phía bên dưới cầu. Đơn độc giữa những chân cầu, cô đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, cô lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, cô trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.


Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, người phụ nữ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng. Bà đem bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình.

Vào một ngày lễ giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bé bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.

“Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả – bà mẹ nuôi nghĩ – cậu sẽ lạnh cóng!” Song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: “mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?” Và cậu bé oà khóc.
Read more ...

Tuesday, December 15, 2015

Câu chuyện Con gấu và bà vợ

Con gấu và bà vợ


1 ông lão 80 đến gặp bác sĩ riêng của mình và khoe với ông bắc sĩ rằng mình mới lấy 1 cô vợ trẻ và vợ ông đã có thai 
Nhìn vẻ mặt sung sướng của ông lão, ông bác sĩ  nói:
- Để tôi kể cho ông nghe 1 câu chuyện, ngày xưa, có 1 lão thợ săn vào rừng săn gấu . Thay vì mang theo khẩu súng săn, lão mang nhầm theo 1 cái Ô. Gặp con gấu, lão giương ô lên bắn . Con gấu lăn ra chết.
- KHÔNG THỂ NÀO!!! Chắc chắn đã có kẻ khác bắn hạ con gấu đó - Lão 80 hét lên
Ông bác sĩ  vỗ vai lão và bảo: 
- Ông hiểu ra vẫn đề rồi đấy

Bài học: Hãy cẩn thận nếu vợ hoặc người yêu của bạn mang đến cho bạn một cái thai. Nhiều khi nó không phải của mình.


Read more ...

Sunday, December 13, 2015

Nhật ký ông chồng lấy phải vợ cao tay

Mấy hôm trước tôi nghe thấy vợ khen tôi có tài trước mặt mấy người hàng xóm, bình thường chỉ có 2 vợ chồng thì toàn bị vợ chê, nhưng trước mặt người ngoài kiểu gì cũng không dám chê chồng, tôi thực sự vô cùng cảm động. Đợi vợ vào trong nhà, tôi nắm lấy đôi bàn tay cô ấy và nói: "Cảm ơn em đã khen anh có tài trước mặt hàng xóm. Anh thực sự rất cảm động." Xem thêm nhật ký bản text ở đây nhé
Vợ hắng giọng nói: "Tiền không, ngoại hình không, địa vị cũng không, nếu em không nói anh có tài, người ta sẽ chửi em ngu mới đi lấy anh".

nhat ky hai huoc ong chong lay phai vo cao tay

Nhat-ky-hai-huoc-ong-chong-lay-phai-vo-cao-tay

Nhat-ky-hai-huoc-ong-chong-lay-phai-vo-cao-tay

Nhat-ky-hai-huoc-ong-chong-lay-phai-vo-cao-tay

Nhat-ky-hai-huoc-ong-chong-lay-phai-vo-cao-tay

Nhat-ky-hai-huoc-ong-chong-lay-phai-vo-cao-tay

Nhat-ky-hai-huoc-ong-chong-lay-phai-vo-cao-tay

Read more ...

Nhật ký ông chồng kể về cô vợ bá đạo














Read more ...

Sunday, December 6, 2015

Dẫu còn nhiều mệt mỏi, xin hãy nở một nụ cười…

Dẫu cho phía trước là khó khăn, đau khổ thì cũng hãy bước đi xin đừng nhìn lại, dẫu còn nhiều lo toan, mệt mỏi nhưng xin hãy nở một nụ cười.

Tháng 5 đã về, những cơn mưa mùa hạ bất chợt, vội vã đến không kịp chuẩn bị nhưng cũng ra đi mau lẹ không chút vấn vương. Không hiểu cớ làm sao một cô gái khá lãng mạn, hay mộng mơ như tôi lại ghét mưa một cách kì cục. Vì mưa khiến bầu không khí ảm đạm, u ám, xám xịt và còn vì… Nhưng cũng phải nói lời cảm ơn đến những cơn mưa, vì đi qua ngày mưa ta mới biết nâng niu những ngày nắng, đi qua khổ đau cay đắng ta mới biết quý trọng những tháng ngày hạnh phúc và phải có những người ra đi ta mới nhận ra nên coi trọng những người ở lại.

Cuộc sống luôn là những trải nghiệm, sẽ có lúc thành công nhưng cũng có khi là thất bại. Nhưng những điều đó có gì to tát điều quan trọng là ta đã học được gì sau những lần vấp ngã kia.


Có những ngày chông chênh như thế, đôi khi cảm thấy mệt mỏi, áp lực trăm bề, khối công việc học tập quá sức tưởng tượng không kịp trở tay, không một chút phương hướng chẳng biết nên bắt đầu từ đâu và điểm kết thúc là chỗ nào.

Chông chênh, vô định và tưởng chừng như gục ngã. Lúc đó chẳng muốn ai quan tâm, giúp đỡ vì cái bản tính sĩ diện, tự ti. Và bạn nhận ra rằng vấp ngã ở đâu thì nên đứng dậy ở chỗ đó. Niềm tin vào bản thân là điều cốt lõi nhất.

Có những ngày hưng phấn, bạn lao đầu vào học tập, hòa nhịp vào cuộc sống hối hả kia, chạy theo mọi cám dỗ mà quên mất đi người thân, bạn bè họ cần bạn quan tâm, lắng nghe và sẻ chia. Sống nhanh đó, thành công đó như đọng lại trong bạn là gì, rồi sẽ có lúc bạn nhìn lại ngẫm nghĩ và nên thay đổi, sống chậm lại yêu thương nhiều vào.

Có những ngày một mình bước đi trên con đường, suy tư và hoài niệm về quá khứ. Muốn xách ba lô lên và đi đâu đó thật xa, tạm gác lại cuộc sống đầy lo toan về phía sau. Muốn xa nơi đã từng là của ta, là nơi in giấu nhiều kí ức, là nơi xây dựng lên chuỗi ngày quá khứ. Bất chợt nhận ra rằng nên đi đâu, về đâu, nơi nào mới thực sự dành cho ta. Nhưng bạn hãy nhớ rằng quá khứ không phải là thứ để lãng quên mà quá khứ là nơi cất giấu những khoảng trời cảm xúc của riêng ta, là nơi chôn vùi những khổ đau và hoài niệm về những kí ức ngọt ngào.

Có những ngày bạn muốn nhận được sự yêu thương của ai đó nhưng lại sẵn sàng hất bỏ sự quan tâm của một ai kia, muốn được sẻ chia, tâm sự nhưng lại chẳng thể thốt lên lời. Muốn được sống là chính mình, muốn cống hiến nhưng lại chẳng có ai nhìn nhận. Muốn thay đổi nhưng lại sợ khó khăn vấp ngã… Con người thật là phức tạp, chỉ toàn là những mâu thuẫn đan xen, để hiểu được một ai đó khó quá phải không?

Nhưng dẫu cho phía trước là khó khăn, đau khổ thì cũng hãy bước đi xin đừng nhìn lại, dẫu còn nhiều lo toan, mệt mỏi nhưng xin hãy nở một nụ cười.
Read more ...

Đừng nhớ nữa, có được không.

Nếu khóc được thì cứ khóc. Vì ít ra nỗi đau cũng có chỗ nương nhờ rồi rơi xuống đất vỡ tan, hơn là phải chất chứa trong lòng… Nếu thấy nhớ, thì cứ nhớ cho bằng hết. Vì lúc tìm quên là lòng lại càng nhớ nhung da diết, nên thôi đành dặn lòng cứ cố nhớ để tìm quên…
Anh à, sẽ có một lúc nào đó em không còn cảm thấy đau đớn nữa, dù cho nỗi đau có đang hiện hữu trước mắt. Sẽ có một lúc nào đó, em sẽ không còn cảm thấy chông chênh vì anh nữa.
Vì em muốn để bản thân mình một lần được rơi tự do trong vô định. Em sẽ đi hết quãng đường quên – nhớ để gom nhặt tất cả những rong rêu. Em sẽ phủ lên những nỗi đau một lớp bụi mờ, sẽ một mình ôm trọn những tổn thương đã gánh chịu
Rồi trong phút giây nào đó, khi trái tim em không còn cảm nhận được những tái tê, đớn đau của cuộc đời, em sẽ mỉm cười để lòng mình được nhẹ vơi. Chỉ là khi ấy, em không biết trái tim em đã khô héo tới nhường nào.

Ai rồi cũng sẽ khác đúng không anh? Em muốn con tim mình đổi thay sau những tháng ngày triền miên đau khổ. Em nhói lòng khi cứ phải giam cầm những yêu thương. Khi một người học cách buông bỏ một người, là khi trong trái tim người ấy không còn bóng hình của ta nữa.
Nỗi đau ấy như ngàn vết dao đâm. Sâu, đau, bật máu mà vẫn cười. Em muốn hét thật to răng em đang rất nhớ, đang nhớ anh, nhớ da diết. Nhưng rồi những nỗi nhớ ấy em lại để chúng âm ỉ cháy trong nhưng hố sâu đớn đau của lòng mình.
Em luôn tự nhủ” Đừng nhớ nữa, được không? Sao cứ phải tự vò nát trái tim mình?” Sẽ có một lúc nào đó, em mạnh mẽ nói rằng mình đã hết thương yêu hình bóng cũ, tất cả những gì còn sót lại, cũng chỉ là những kí ức đã ngủ quên đôi lần thức tỉnh rồi lại chìm mình vào quên lãng.
Và anh à! Hãy nhớ rằng gặp nhau là định mệnh của Tạo hóa nhưng bước tiếp hay dừng lại vẫn là quyền của chúng ta. Dù ra sao cũng hãy cảm thấy may mắn với những gì ta đang có. Hãy trân trọng từng phút giây ta bên nhau. Hãy mỉm cười đón chào cuộc sống. Hãy yêu đời hơn chính nó yêu ta. Hãy dang rộng cánh tay mà ôm lấy những con người bên ta.
Hãy sống tốt từng phút giây. Hãy làm những gì ta muốn ngay bây giờ ngay hôm nay. Hãy giữ mãi trong ta những hoài niệm ngọt ngào. Hãy để những ai lướt qua ta luôn mỉm cười hạnh phúc với những phút giây chúng ta có nhau.
Và hãy để những ai bên ta mãi hạnh phúc vì đã được bên ta như hôm nay. Định mệnh đến thật sự là của nhau thì hãy nhớ nắm tay nhau thật chặt hãy để chình tình yêu tạo ra duyên nợ cho đôi ta.
Read more ...

Saturday, December 5, 2015

Nhật ký của ông chồng hài hước lấy phải vợ cao tay


Tôi và vợ cãi nhau một trận kịch liệt. Trong phòng ngủ, vợ cầm một cái kéo cắt một lỗ to trên cái màn và nói: "Để muỗi bay vào cắn chết anh".
1h trôi qua, vợ lại lấy băng dán dính cái lỗ đó lại. Nhìn thấy bộ dạng loay hoay của vợ, trong lòng tôi nghĩ, chắc là cô ấy hối hận rồi, thực ra vợ mình khẩu xà tâm phật, vẫn là cô ấy thương tôi nhất.
Nghĩ bụng vậy, tôi vừa quay qua, nghe thấy cô ấy lẩm bẩm 1 mình: "Muỗi bay vào cũng nhiều rồi, phải dán lại, không được để chúng bay ra".



1. Ngày… tháng… năm…
Một hôm, tôi nói với vợ: "Vợ ơi, rất lâu rồi anh không có cảm giác sợ giật bắn cả mình".
Ngày hôm sau, vợ dẫn tôi đến một cửa hàng sang trọng bán đồ trang sức, rồi bảo tôi nhìn giá chúng.
Tôi nghĩ bụng, vẫn là vợ cao tay.
2. Ngày… tháng… năm…
Hôm nay nhìn thấy bộ dạng luống cuống vụng về của vợ lúc giết cá, tôi muốn rửa nỗi nhục ngày hôm qua, đắc ý hỏi vợ: "Em và lợn có quan hệ gì vậy”.
Ai ngờ được vợ quay đầu lại và trả lời: Quan hệ vợ chồng.
3. Ngày… tháng… năm…
Tôi và vợ cãi nhau một trận kịch liệt. Trong phòng ngủ, vợ cầm một cái kéo cắt một lỗ to trên cái màn và nói: "Để muỗi bay vào cắn chết anh".
1h trôi qua, vợ lại lấy băng dán dính cái lỗ đó lại. Nhìn thấy bộ dạng loay hoay của vợ, trong lòng tôi nghĩ, chắc là cô ấy hối hận rồi, thực ra vợ mình khẩu xà tâm phật, vẫn là cô ấy thương tôi nhất.
Nghĩ bụng vậy, tôi vừa quay qua, nghe thấy cô ấy lẩm bẩm 1 mình: "Muỗi bay vào cũng nhiều rồi, phải dán lại, không được để chúng bay ra".
Tôi xây xẩm mặt mày.
4. Ngày… tháng… năm…
Buổi tối vợ nói chúng tôi phải chia sẻ việc nhà, rồi hỏi tôi:
"Rửa bát và chùi nhà anh chọn cái nào?". Tôi chọn rửa bát.
Rửa bát xong vợ lại hỏi: "Tắm cho con và chùi nhà anh chọn cái nào?". Tôi chọn tắm cho con.
Tắm cho con xong vợ lại hỏi: "Giặt đồ và dỗ con đi ngủ anh chọn cái nào". Tôi phân vân một lúc rồi chọn giặt đồ.
Giặt đồ xong trở vào phòng nhìn thấy vợ và con đang ngủ ngon lành, tôi bỗng cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng…
5. Ngày… tháng… năm…
Một ngày, lúc tôi đang cúi đầu đọc báo, vợ bỗng nhiên nói: "Em nghĩ anh nên đi đo mắt. Ngày nào cũng máy tính, tivi đủ kiểu. Em thấy anh hình như cận thị rồi đấy".
Xem ra vợ ngày càng chu đáo với tôi, nghĩ đến đây, trong lòng tôi cảm thấy rất ấm áp.
Tôi nói: "Ngày mai rảnh anh sẽ đến cửa hàng kính đo thị lực xem sao".
Vợ lập tức nói: "Không cần đâu. Bây giờ em có thể giúp anh đo thị lực". Cô ấy chỉ vào góc cửa và hỏi: "Anh nhìn thấy cái gì?".
Tôi bán tín bán nghi: "Một cái túi nilon".
"Màu gì?"
"Màu đỏ".
"Dùng để làm gì?"
"Để đựng rác".
"Túi đầy hay túi không".
"Túi đầy rác".
"Thị lực anh rất tốt mà, nhưng tại sao mỗi lần anh đi ra ngoài, nhìn thấy túi này đựng đầy rác như vậy, lại cứ giả vờ không nhìn thấy. Em còn tưởng anh bị cận cơ đấy!".
6. Ngày… tháng… năm…
Sinh nhật vợ, vợ muốn mua một cái áo khoác lông thú, bèn gạ gẫm tôi: "Anh yêu, sắp đến sinh nhật em rồi, em thích một cái áo khoác lông thú. Anh đi xem cùng em nhé!!!".
Tôi nghĩ bụng bình thường cãi chồng như chém chả mà sao hôm nay ngọt ngào như rót mật vào tai, kiểu gì cũng phải đề phòng. Sự thật quả đúng như tôi dự đoán. Tôi vỗ đùi: "Được, hai vợ chồng mình cùng đi, nhưng mà nhanh chân lên, vườn thú sắp đóng cửa rồi".
Nghe xong, vợ lườm tôi rách mặt !!!
7. Ngày… tháng… năm…
Một hôm, tôi than thở: "Sau khi kết hôn, anh mới hiểu được hôn nhân là xiềng xích nặng trĩu".
Vợ gật đầu tỏ vẻ đồng cảm: "Lẽ dĩ nhiên, vậy nên mới phải có 2 người cùng nhau gánh vác".
Tôi cười nham hiểm nói: "Em nghĩ xem thế này có được không? Nếu như có 3 người cùng nhau gánh vác trách nhiệm, em cũng bớt khổ anh cũng thoải mái hơn".
Tôi vừa nói xong, vợ bay vào giật tóc tôi. Đau điếng!!!
8. Ngày… tháng… năm…
Mấy hôm trước tôi nghe thấy vợ khen tôi có tài trước mặt mấy người hàng xóm, bình thường chỉ có 2 vợ chồng thì toàn bị vợ chê, nhưng trước mặt người ngoài kiểu gì cũng không dám chê chồng, tôi thực sự vô cùng cảm động. Đợi vợ vào trong nhà, tôi nắm lấy đôi bàn tay cô ấy và nói: "Cảm ơn em đã khen anh có tài trước mặt hàng xóm. Anh thực sự rất cảm động."
Vợ hắng giọng nói: "Tiền không, ngoại hình không, địa vị cũng không, nếu em không nói anh có tài, người ta sẽ chửi em ngu mới đi lấy anh".
9. Ngày… tháng… năm…
Một hôm đang trong giờ làm việc, vợ gọi điện thoại đến, giọng hốt hoảng: "Chồng ơi, chết rồi. Hôm nay nhà mình bị trộm viếng thăm".
Tôi vội vã hỏi: "Mất đồ gì không?".
Vợ mếu máo: "Nhà bị lục tung hết cả lên, 5 triệu trong tủ quần áo bị mất rồi. Em đang dọn dẹp xem có bị mất gì nữa hay không. Công an đến rồi, thằng trộm cùng lúc ăn trộm mấy nhà liền, bị bảo vệ bắt lại rồi, bây giờ đang ở đồn công an đối chất, em phải liệt kê xem mất những thứ gì".
Tôi: "Nhanh nhanh đến xem phía sau ảnh cưới trên đầu giường có dính một chiếc phong bì, trong đó có 5 triệu".
2 phút sau….
Vợ nói: "Em gỡ ảnh cưới xuống xem kỹ rồi, phía sau không có gì cả".
Tôi hốt hoảng, tên trộm này quả thực rất khôn ngoan, mấy chỗ giấu tiền đấy vợ tôi còn chả biết mà sao nó lại biết được chứ. Mà trong đó có phải ít tiền đâu, tôi đến phát điên lên mất.
Tôi vội bảo vợ vào nhà vệ sinh xem xem: "Phía sau két nước bồn cầucó một cái khe hở, trong khe nhét một túi bóng màu đen, em xem xem túi bóng có còn trong đó nữa không?".
5 phút sau, vợ gọi điện đến thông báo: "Không có đâu anh ơi, hay anh nhớ nhầm chỗ".
Tôi lo lắng nói: "Nhầm thế nào được, lúc sáng đi vệ sinh anh kiểm tra vẫn còn mà, tổng cộng 10 triệu, tất cả tiền đều cùng một seri . Đó là tiền năm ngoái công ty thưởng tết anh rút ra một nửa".
Vợ hỏi dồn: "Chỉ có thế này thôi à, có quên chỗ nào nữa không?".
Tôi buồn bã: "Hết rồi, chỉ có 15 triệu đấy thôi".
Tôi nhắc vợ: "Em phải nói rõ ràng với cảnh sát số tiền đấy nhé".
Vợ bình thản trả lời: "Được rồi, cảm ơn anh đã thể hiện một cách xuất sắc trong vụ diễn tập chống trộm của gia đình mình lần này".
Tôi choáng váng mặt mày, ngước mắt nhìn trời, nước mắt tuôn trào thành sông, phụ nữ rốt cuộc là do yêu tinh phương nào biến thành?.

Read more ...
Designed By VungTauZ.Com